Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019

XÁC BƯỚM, BẦY SÂU VÀ CÁI CÂY MỤC RUỖNG


Vào mùa đông nọ, khi tất cả các cây cối đều rụng lá xác xơ thì có một con bướm sặc sỡ bay đến gạ gẫm một cái cây rằng: nó sẽ đem đến một mùa xuân đầy cánh bướm tạo vẻ đẹp lộng lẫy như thiên đường cho cái cây.
Cái cây lâu năm với lịch sử hào hùng đi qua bao mùa giông bão nhưng vốn dĩ chất phác tin là thật và đồng ý cho con bướm trú ngụ. Rồi mùa xuân cũng đến thật bởi đó là quy luật của tự nhiên, khi cây nẩy lộc đâm với những chiếc lá xanh lướt, nó vui vẻ nghĩ đến thiên đường đầy cánh bướm.
Thế rồi con bướm đẻ ra một bầy sâu, cả con bướm và bầy sâu đưa cái cây vào mê trận với những lời lừa đảo: bướm đã cho cây một mùa xuân, một mùa xuân tươi đầy cánh bướm khắp nơi nơi...
Và bầy sâu cứ nhung nhúc phát triển ăn cả lá, đục cả thân cây, chúng ăn không từ một thứ gì khiến cây mục ruỗng và héo tàn. Con bướm kia qua thời gian cũng chết, bầy sâu đã quyết định giữ lại xác bướm để ru ngủ cái cây về một thiên đường của những cánh bướm.
Theo thời gian, cái cây cứ ngày một xác xơ, héo tàn bởi bầy sâu trong khi những cây bên cạnh đơn hoa, kết trái nhờ những bầy ong cần mẫn và chăm chỉ...
Ôi cái thiên đường có lẽ mãi chỉ là ước mơ với một cái cây đã có cả một chiều dài lịch sử đầy oai hùng và một hiện tại đầy đau thương trong sự dối lừa của con bướm sặc sỡ đầy hiểm độc 🤕🤕🤕🤕🤕

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA

Tôi không quen Đặng Lê Nguyên Vũ và cũng chẳng biết gì về cuộc ly hôn ồn ào của Vũ. Mối quan hệ của tôi với Vũ chắc chỉ là vài lần bỏ tiền ra để mua mấy gói cà phê G7! 
Có lẽ vì thế nên tôi chả có mối quan tâm nào đến Vũ và chuyện của Vũ. Tuy nhiên, khi nghe một người nào đó hình như ở FPT có vẻ hiểu biết về Vũ nói rằng: Vũ không thuộc về THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA, tự nhiên lại ngồi nghĩ ngợi!
Vậy nếu thế Vũ thuộc về đâu và thế giới của chúng ta là thế giới nào?
Trước hết cần nhìn nhận thế giới của chúng ta được nói ở đây có lẽ không phải là các quốc gia hay các vấn đề quốc tế. Việc đó e không phải là thế giới mà người bạn của Vũ nói. Vì vậy có thể hiểu thế giới của chúng ta chính là thế giới quan của mỗi người và của cộng đồng nhất định.
Nếu chúng ta hiểu thế giới của chúng ta là thế giới quan với những cảm nhận, cảm xúc từ các giác quan và coi thế giới của chúng ta là những cảm nhận thực tế về các sự vật hiện hữu thì Vũ ở một thế giới khác, không thực hay có thể là một thế giới ảo, thế giới tâm linh hoặc siêu hình... Và với một góc độ nào đó rất nhiều người đang cho rằng Vũ đang cố gắng thoát ra khỏi thế giới của chúng ta để bước vào thế giới siêu nhiên. 
Còn chúng ta, liệu có thực chúng ta thuộc về thế giới của chúng ta hay không? Câu hỏi này với nhiều người có lẽ là thừa và cái gì là đương nhiên thì không nhất thiết phải trả lời.
Tuy nhiên, nếu bạn thử bình tĩnh mà nghĩ xem thực sự bạn đang sống hay đang tồn tại như thế nào thì có lẽ bạn sẽ có những suy nghĩ khác.
Thế giới của bạn, của tôi và của chúng ta chính là những gì hiện hữu xung quanh ta, gia đình, con cái, công việc hay cảm xúc yêu, ghét, giận hờn... Nếu chúng ta thuộc về thế giới của chúng ta chúng ta sẽ sống đúng với cảm xúc thực, dành cảm xúc đó cho gia đình, con cái, đồng nghiệp hay đối tác thậm chí là cả kẻ thù...
Vậy chúng ta đang sống trong thế giới của chúng ta hay đang sống trong một thế giới nào đó khi cứ bàn về chuyện riêng của Vũ và những chuyện gì đó chả liên quan gì đến chúng ta. Những thế giới mà thực ra nó không thuộc về chúng ta. Còn trong thế giới của chúng ta, chính chúng ta lại không không dám sống thực với cảm giác và cảm xúc thật của chính mình?
Này nhé, bạn có thể bức xúc với một ai đó, một vấn đề gì đó với một người nào đó có quyền lực hay vị trí nhất định nhưng chỉ dám xì xèo hay hậm hực với một nhóm người nào đó mà không thể công khai phê phán thẳng thắn. Thậm chí, khi được yêu cầu phát biểu công khai có khi bạn lại còn nói ngược với cảm nhận của mình, lại có thể tung hô ca ngợi chính kẻ mà bạn đang hết sức bất bình. Tại sao vây? Có lẽ là có sự sợ hãi nhất định trong bạn mà sợ kẻ khác thì ít nhưng nỗi sợ chính bản thân lớn hơn nhiều. Bạn sợ không ai ủng hộ bạn mặc dù bạn đúng nhưng cả thế giới, cả xã hội xung quanh lại đang đảo lộn dẫn đến nếu sống với cảm xúc thực bạn sẽ gặp những thiệt thòi, bị chèn ép. Tệ hại hơn nữa trong khi bạn bất bình với kẻ khác thì chính bạn lại còn tệ hại hơn người ta.
Còn việc này nữa, nếu chúng ta đang thuộc về thế giới của chúng ta thì tại sao chúng ta lại cứ phải khắc khoải về một thế giới tâm linh, siêu hình, suốt ngày phải lễ bái cầu khấn để được may mắn, hanh thông, được thăng quan, tiến chức, được tiền bạc của cải... Những thức mà đúng ra phải bằng trí tuệ, công sức để chúng ta tìm cách có được? Tại sao chúng ta không có niềm tin vào chính bản thân mà luôn mê muội vào một thế giới tâm linh, siêu hình nào đó?
Và, cứ thế chuyện trong nhà, trong nước, chuyện của chúng ta có khi chúng ta chả quan tâm hoặc chả dám nói nhưng chuyện thế giới, chuyện ở đâu đó chả liên quan thì chúng ta lại chém ầm ầm, mỗi người đều có thể là một chuyên gia phân tích sự kiện....
Vậy, thế giới của chúng ta là gì và chúng ta có thuộc về THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA hay không?

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

WORLD CUP

Bóng đá giống như cuộc đời, đẳng cấp, bản lĩnh và ý chí của người Đức đôi khi cũng không cưỡng nổi số mệnh.
Với những khoảnh khắc nóng vội và cả một thoáng mất tập trung, Đức đã thua chính bản sao của họ ở châu Á, đấy là Hàn Quốc. Một kỳ World cup kỳ lạ nhất từ trước đến nay khi mọi kết quả đều có thể gây sốc.
Một Argentina vật vờ đã vào vòng trong nhờ sự trợ giúp của trọng tài để lại bao tiếc nuối cho Nigeria. Điều này khiến không ít người tin rằng sự thành công không hẳn đến với bạn nếu không có sự may mắn và bàn tay trợ giúp của kẻ khác. Đừng hy vọng nhiều vào sự công bằng trong thế giới của những mưu mô.
Với nhiều người, World cup 2018 đã kết thúc khi còn chưa đá xong vòng bảng. Tuy nhiên, World cup bốn năm nữa lại quay lại và cơ hội để người Đức làm lại không phải là quá xa.
Trong cuộc đời, có những thời khắc sa chân khiến cả một dân tộc phải trả giá đến hàng thế kỷ.

NIỀM TỰ HÀO

Người Việt và người Nhật có những điểm tương đồng về dân tộc và văn hóa. Đấy là nói đến lịch sử, còn hiện tại là cả một sự khác biệt. Người Việt hiện nay không chịu cúi đầu như người Nhật và trong khi người Nhật có khát vọng thì người Việt lại có niềm tự hào.
Người Việt có niềm tự hào vô bờ bến, chính vì vậy có những thứ chả có gì đáng tự hào nhưng người Việt vẫn thấy tự hào.
Sự kiện World cup ở Nga chỉ là một trong những ví dụ minh họa cho niềm tự hào của người Việt, mặc dù sân chơi châu lục cũng đã là quá tầm nhưng người Việt vẫn có niềm tự hào vỡ òa khi khẳng định với thế giới rằng dù sao vẫn có những người Việt đủ tiền để sang Nga xem bóng đá.
Với lịch sử bốn ngàn năm, dân số đông thứ 14 thế giới nhưng tất cả các yếu tố phát triển lại ở nửa sau của nhân loại. Tuy nhiên cũng không vấn đề gì, người Việt vẫn thấy tự hào. Đây cũng là một trong những yếu tố khẳng định Việt Nam là quốc gia độc lập so với phần còn lại của thế giới!
Niềm tự hào của người Việt đã được hình thành qua gần ba phần tư thế kỷ và càng ngày càng phát triển.
Thật vĩ đại, thật vinh quang... Ôi niềm tự hào!

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

BÁCH VIỆT VÀ SỰ XÂM LĂNG CỦA NGƯỜI HÁN

Vùng đất của người Bách Việt kéo dài từ phía Nam sông Trường Giang, bao gồm: Ư Việt, Mân Việt, Nam Việt, Âu Việt và Lạc Việt. Nhiều vùng đất của người Việt này đã bị Tần Thủy Hoàng xâm lăng và thống nhất vào Trung Hoa bắt đầu từ giai đoạn năm 200 trước công nguyên. 
Việt Nam vốn dĩ được coi là hợp thành từ hai tộc Việt, đó là Âu Việt và Lạc Việt. Trên thực tế, người Việt ở Việt Nam không chỉ xuất phát từ hai vùng đất này mà còn từ các vùng khác của người Việt. Đó là điều lý giải sự phát tích của nhiều dòng họ ở Việt Nam, trong đó nhà Trần có nguồn gốc từ Mân Việt (Phúc Kiến hiện nay). 
Người Hán (Hoa - Hạ) có phát tích từ Trung Nguyên là vùng đồng bằng giữa sông Trường Giang và Hoàng Hà. Bản chất của người Hán là bành trướng và xâm lăng các vùng đất và quốc gia láng giềng. Tuy nhiên, các vùng đất của người Hán cũng bị một số dân tộc láng giềng xâm lăng, trong đó phải kể đến hai lần người Hán là những kẻ phải chịu nỗi nhục mất nước: thời nhà Nguyên và nhà Thanh. Điều đáng tiếc nhất của các quốc gia xâm lăng Trung Quốc là cuối cùng chính họ lại bị đồng hóa và cũng chính vì lẽ đó người Hán sau quá trình dài của lịch sử lại chỉ là một dân tộc ô hợp và hung hãn.
Sự hung hãn của người Hán cứ  lớn dần theo thời gian, cái máu pha trộn của các dân tộc luôn tìm các lấn chiếm các nước láng giềng cứ ngày càng tích tụ. Các vùng đất lân bang bị họ xâm lăng và đồng hóa cứ ngày một kéo dài như: Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông...
Người Việt với lịch sử đau thương và bi tráng đã cứ ngày càng bị người Hán đẩy lùi xuống phía Nam. Số người Việt còn lại ở trên mảnh đất bị xâm lẫn dần dần bị đồng hóa với người Hán. Và vẫn có sự ngộ nhận về nguồn gốc của người Việt kể cả trong giới sử gia phong kiến và đương đại.
Lịch sử lẽ ra đã sang trang và sự đe dọa của người Hán lẽ ra đã khác nếu vua Quang Trung không mất quá sớm trước khi đòi lại được hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây về cho người Việt. Cũng cần lưu ý nhà Thanh vốn dĩ không phải là người Hán mà là người Mãn và cũng không phải vô cớ mà nhà Thanh đồng ý trao trả Quảng Đông và Quảng Tây cho vua Quang Trung sau khi đã kéo quân xâm lược nước Việt. Rất tiếc, lịch sử đã không đứng về người Việt và càng tiếc hơn là các sử gia người Việt chưa bao giờ phân tích rõ lý do nhà Thanh buộc phải đồng ý trao trả hai vùng đất này cho người Việt.
Điều mà các triều đại phong kiến nhà Hán chưa làm được, đó chính là thôn tính biển Đông. Tuy nhiên, hậu duệ của họ lại đang quyết tâm thực hiện điều đó. Sự tồn vong của người Việt và các nước Đông Nam Á lại một lần nữa bị đe dọa. 
Niềm tự hào của người Việt với mấy ngàn năm lịch sử đã đi qua chưa bao giờ bị đồng hóa về cả văn hóa và sắc tộc. Người Việt chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn mảnh đất của ông cha bị xâm lấn.

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

DÂN VÀ QUAN

1. Dân 
Nói về dân xin kể câu chuyện mà tôi là người trong cuộc. Khi đó tôi làm cán bộ của Ban Quản lý dự án Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Thái Bình:
Câu chuyện xảy ra khi giải phóng mặt bằng ngay giữa khu dân cư đông đúc, đó là thị trấn Hưng Hà.
Dự án cống Đồng Nhân khi đó vì sự bùng nhùng trong giải phóng mặt bằng với người dân mà mãi không triển khai được. Tôi là người được cử xuống để thay một cán bộ giám sát khác, sau khi tìm hiểu mọi việc tôi nói với Chủ tịch Thị trấn: nếu anh quyết tâm việc giải phóng tôi khẳng định là giải quyết được.
Khu vực giải phóng mặt bằng nằm ở giữa khu chợ tự phát cạnh đường quốc lộ, toàn dân có số má, anh chị của Thị trấn. Khi tôi xuống làm việc về giải phóng mặt bằng, hóa ra không phải người dân không muốn thực hiện Dự án mà chẳng qua họ muốn bồi thường theo yêu cầu của họ. Tuy nhiên, yêu cầu đó lại không thể đáp ứng do đất họ tự ý lấn chiếm. Tôi nhớ, có một người đàn ông bặm trợn cầm dao dọa tôi: cán bộ giám sát cũ đã công nhận diện tích giải tỏa nhà anh là 16m2 rồi, chú mà không đồng ý công nhận diện tích đó thì đừng có bước chân ra khỏi đây. Tôi cười nói: sổ đỏ của nhà anh có 12m2 thì tôi có muốn cũng chả dám công nhận diện tích theo ý của anh, anh có chém tôi cũng đành chịu. Mà tôi nói luôn với anh nếu anh chém tôi thì vớ vẩn anh không giữ được cái mạng sống chứ đừng nghĩ đến lợi lộc gì!
Hóa ra có vấn đề giữa cán bộ giải phóng mặt bằng với tính pháp lý về đất đai của người dân nên sự việc nhùng nhằng không đi đến hồi kết. Tuy nhiên, nhờ quyết tâm của vị Chủ tịch Thị trấn và sự lỳ lợm của tôi, việc giải phóng mặt bằng cũng hoàn thành.
Sự việc chưa dừng lại ở đó, một lần có việc đi qua Thị trấn, bất chợt một người đàn ông bặm trợn nhảy ra chặn đầu xe, vẫn người đàn ông dọa chém tôi năm xưa! Anh ta nói: mời chú vào uống nước, tôi cười bảo: tôi lại tưởng anh nhảy ra chặn xe để chém tôi cơ đấy!
Ngồi trong quán nước, anh ta gãi đầu: chú thông cảm, dân thì gian mà quan thì tham. Tuy nhiên, nghe chú phân tích anh cũng thấy cái sai của anh. Ai chả có tý gian, không gian được thì thôi... À mà, từ ngày làm xong công trình, mọi thứ khang trang hẳn chú ạ!
Ờ nhỉ! Dân thì gian, quan thì tham. Nhưng mà dân có gian thì vẫn biết đến điểm dừng...
2. Quan 
Nói về quan chắc cũng phải nói qua về tôi: làm trong cơ quan hành chính, cũng có hệ số trách nhiệm mặc dù bé tý, vả lại có đôi chỗ, đôi lúc được người nọ, người kia gọi lại quan anh, quan bác... Vì vậy,có lẽ tôi cũng được gọi là quan dù chỉ là chức quan Bật Mã Ôn!
Nói về quan, có lẽ phải nói lại một tý về dân. Dân thì gian, cái gian của dân dẫu sao cũng chỉ bé bằng cái móng tay, cái gian của dân chẳng qua cũng chỉ là cái tư lợi nhỏ nhoi. Mà dân dẫu có gian đến mấy thì vẫn phải có điểm dừng.
Nói về quan là nói đến công quyền! Việc quan là việc ảnh hưởng đến nhiều người, nhiều đối tượng, thậm chí làm quan to còn ảnh hưởng đến cả quốc gia!
Cái tham của quan dính đến công quyền, mà công quyền thì không chỉ có riêng cái tư lợi như dân. Dân thì thấp cổ bé họng...
Làm quan thì ăn to, nói lớn chứ không thấp cổ bé họng như dân!

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

LỊCH SỬ VÀ SỰ NGỘ NHẬN

Sự ngộ nhận về cội nguồn của một dân tộc làm mất đi sự tự tôn của chính dân tộc đó. Sự ngộ nhận đó càng đặc biệt nghiêm trọng khi nó thuộc về các sử gia!
Rất nhiều người đã và đang nghĩ rằng người Việt chúng ta có nguồn gốc và bị đồng hóa bởi người Hán. Vậy lịch sử và sự thật thì sao?
Dân tộc Hoa - Hạ nằm ở vùng Đồng bằng rộng lớn được bồi đắp bởi hai con sông lớn là Trường Giang và Hoàng Hà có tên gọi Trung Nguyên. Lịch sử cổ đại đã chỉ ra rằng phía Nam của vùng đất Trung Nguyên này là các quốc gia của người Bách Việt, bao gồm: Ư Việt, Mân Việt, Nam Việt, Âu Việt và Lạc Việt. Các quốc gia này cùng tồn tại với quốc gia của người Hoa - Hạ đến khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Hoa thì vẫn còn đất nước Nam Việt và Lạc Việt ở phía Nam. 
Lần giở lịch sử Trung Hoa thấy rằng, việc thống nhất các vùng đất của người Bách Việt, người Hoa - Hạ đã bị pha tạp về hệ gen lần thứ nhất. Khi quân Mông Cổ bành trướng toàn bộ lãnh thổ Trung Hoa thì người Hán đã bị pha tạp hệ gen lần thứ hai và trong lịch sử cận đại, người Hán lại tiếp tục bị pha tạp hệ gen bởi người Mãn với triều đại cuối cùng là nhà Thanh.
Người Bách Việt với nền sản xuất nông nghiệp gắn liền với canh tác lúa nước còn người Hoa - Hạ gắn với sản xuất lúa mì. Mảnh đất Phúc Kiến chính là đất Mân Việt xa xưa và điều đó lý giải tại sao ở hòn đảo Đài Loan cho đến bây giờ người ta vẫn nhổ mạ cấy lúa như vùng Bắc Bộ của chúng ta.
Lần giở lịch sử các dòng họ của Việt Nam, hầu hết các dòng họ lớn đều phát tích từ các vùng đất của người Bách Việt, trong đó họ Trần được khẳng định là người Bách Việt từ Phúc Kiến di cư xuống phía Nam và họ Nguyễn được nhiều tài liệu nghị ngờ là thuần Lạc Việt.
Người Bách Việt gắn liền với trống đồng và chim lạc. Tuy nhiên, số lượng trống đồng ở Việt Nam thì lại nhỏ hơn lượng trống đồng ở các khu vực phía Nam Trung Quốc.
Đến Trung Quốc bạn sẽ cảm nhận rõ ràng sự khác biệt về con người phía Nam và phía Bắc của đất nước này. Với người phía Nam Trung Quốc về hình dáng và văn hóa rất tương đồng với người Việt Nam. Còn phía Bắc lại có dáng vóc của người Mông Cổ. Như vậy, người Hán không thể được coi là dân tộc thuần chủng. Trên thực tế một trong sáu dân tộc lớn tạo lên cộng đồng người Hán là người Jing nếu phiên âm ra tiếng Việt thì chính là người Kinh như người Việt của chúng ta.
Lần giở về truyền thuyết của người Trung Quốc, ông Thần Nông là một vị vua cai quản Trung Hoa cổ đại từ 5.000 năm về trước nhưng lại có cái tên thuần Việt chứng minh rõ ràng sự ảnh hưởng của văn hóa Việt đối với Trung Hoa cổ đại.
Người Nhật cũng với nền văn minh lúa nước, cũng gieo mạ cấy lúa như người Việt chúng ta. Trên thực tế, người Nhật vốn dĩ không phải có gốc tích từ nước Nhật mà là một dân tộc di cư đến đất nước hình con cá chép này và chính người Nhật hiện nay cũng có sự nghi ngờ về nguồn gốc dân tộc của họ với các dân tộc Bách Việt.
Hiện nay, các vùng đất Trung Quốc đã mất hẳn phương thức canh tác nông nghiệp lúa nước của người Việt điều đó chứng tỏ văn hóa Hoa - Hạ đã đồng hóa văn hóa Bách Việt ở đất nước này nhưng điều đó không có nghĩa là người Hoa - Hạ có thể đồng hóa về hệ gen của các cộng đồng người Việt. Nói một cách khác người Hán là một dân tộc bị lai tạp không thuần chủng.
Vậy thì tại sao người Việt lại ngộ nhận bị sự đồng hóa của người Hán mà không khẳng định lại một điều là chính người Hán bị lại tạp về hệ gen với người Việt, Mông và Mãn?